Thần không cần Thiên Khải, là Thiên Khải cần thần! Mẹ kiếp, ngươi không muốn làm Thiên Khải đổng sự thì có thể không làm, cớ gì cứ phải kéo ta theo!? Ngô Đức đã phẫn nộ tột cùng, hắn biết Thiết đầu cố chấp lại cứng nhắc, trước đây trong công việc, hai người vẫn thường xuyên xảy ra mâu thuẫn.
Nhưng điều khiến hắn không ngờ tới là Bạch gia lại đồng thời đề bạt cả hai người làm Thiên Khải đổng sự, đây là chuyện tốt cho cả hai bên, vậy mà tên Thiết đầu khốn kiếp đó lại phá hỏng chuyện tốt này!! Đây là chuyện người bình thường có thể làm sao!? À phải rồi, hắn vốn không phải người! Cả đời này Ngô Đức chưa từng hận một người nào đến thế, ngay cả những kẻ địch suýt chút nữa đã giết chết hắn.
Nhưng giờ đây, hắn thực sự hận đến nghiến răng nghiến lợi. Quả nhiên, nhát dao tàn độc nhất chưa bao giờ đến từ kẻ địch, mà lại từ đồng liêu! Hắn thà bị kẻ địch giết chết trên chiến trường, cũng không muốn bị đồng liêu kéo xuống nước vào khoảnh khắc gần với giấc mơ nhất.
“Ngô Đức, ngươi nghĩ sao về lời của Thiết đầu?” Bạch Dã đột nhiên nhìn về phía Ngô Đức.




